Showing posts with label Thị Xã Sa Đéc. Show all posts
Showing posts with label Thị Xã Sa Đéc. Show all posts

Những di tích cổ ở Sa Đéc

Kiến An cung, còn gọi là chùa Ông Quách. Ảnh: Hoàng Thám

(TBKTSG Online) - Từ TPHCM về đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL), qua khỏi cầu Mỹ Thuận vượt sông Tiền, rẽ trái chừng 15km sẽ đến thị xã Sa Đéc. Trước năm 1975, đây là thủ phủ của một tỉnh cùng tên, sau đó trở thành tỉnh lỵ của tỉnh Đồng Tháp cho đến năm 1994, trung tâm hành chính tỉnh Đồng Tháp chuyển sang Cao Lãnh.


Dù chỉ là một thị xã nhỏ nằm bên bờ Sa giang nhưng có lịch sử hình thành khá lâu đời nên Sa Đéc có rất nhiều đình chùa, nhà cổ, làng nghề nổi tiếng. Kiến An cung hay còn gọi là chùa Ông Quách nằm ngay tại trung tâm thị xã do những người Hoa từ tỉnh Phúc Kiến di cư sống tại Sa Đéc xây dựng từ năm Giáp Tý (1924) và khánh thành vào mùa thu Đinh Mùi (1927).
Kiến An cung được thiết kế kiểu chữ “Quốc” uy nghi, trang trọng, có tường bao bọc. Mái ngói chùa gồm có 3 lớp, ngói được lợp theo gợn sóng rồng, cong vút lên cao, tạo dáng "ngũ hành". Toàn bộ chùa không có kèo, chỉ có đòn tay ráp mộng lại, chịu lực trên những cột gỗ tròn.
Ở mặt chính trên vách chùa có trang trí những cây cối, chim thú, tượng người ghép bằng gốm màu tạo thành những bức tranh. Ở giữa gian chính có tấm hoành phi "Kiến An cung", trang trí rồng, mây, nai, hạc. Trên cửa ra vào có 6 con lân gỗ thếp vàng. Trên mặt của mỗi cánh cửa có vẽ cảnh sinh hoạt của triều đình. Hai bên cửa vào chính điện có hai con kỳ lân trấn môn bằng đá xanh lớn, chạm khắc tinh xảo.
Ngoài Quảng Trạch Tôn Vương (Ông Quách), còn có hai vị thần được thờ ở hai bên trong gian chánh điện. Bên tả là Thanh Thủy tể sư, nguyên là thầy thuốc chữa bệnh cho nhân dân. Bên hữu là Bảo Sanh đại đế, có nhiệm vụ bảo vệ sanh mệnh các vị vua chúa.
Trong thị xã Sa Đéc cón có nhiều ngôi đình, chùa cổ, đẹp có giá trị về văn hoá, lịch sử như chùa Hương, chùa Bà Thiên Hậu, đình Vĩnh Phước, Tân Tây võ miếu, chùa Bà Cửu Thiên Huyền Nữ…
Chùa Hương ở Sa Đéc. Ảnh: Hoàng Thám

Ngoài những chùa chiền, miếu mạo và những làng hoa rực rỡ sắc màu, Sa Đéc còn có 17 ngôi nhà cổ còn khá nguyên vẹn. Những ngôi nhà này được kiến trúc theo phong cách Pháp vào những năm thuộc thập niên 1900; trong đó, nổi bật là trường tiểu học Trưng Vương và nhà của ông Huỳnh Thủy Lê, “người tình” của nữ văn sĩ Pháp Marguerite Duras ở địa chỉ số 255A khu phố 1, phường 2, thị xã Sa Đéc… Chợ thực phẩm Sa Đéc, và một số công sở mang dấu ấn kiến trúc Pháp, hiện vẫn còn sử dụng. 
Đến với Sa Đéc bên bờ Sa giang, bạn sẽ tìm lại được dấu xưa và sẽ khám phá thêm nhiều điều hấp dẫn.
Nhà cổ của ông Huỳnh Thủy Lê. Ảnh: Hoàng Thám
Nguồn: thesaigontimes

Cafe Như Ý - Sa Đéc



Cafe Như Ý - Sa Đéc
ĐC: 342 Nguyễn Tất Thành, phường 1, Sa Đéc, Đồng Tháp
Quan cảnh:
 Cafe Như Ý - Sa Đéc có không gian rộng rãi, nhiều cây xanh, hoa kiểng, có nhiều khu vực để bạn chọn vị trí ngồi: trong nhà, trong tum bằng lá, hoặc ngồi trong nhà sàn... Có chỗ cho xe du lịch đậu.
Nước uống:
Chủ yếu các loại phổ thông, không có loại nào đặc biệt.
Giá cả:
Vừa phải, không quá mắc.
Vệ sinh:
Sạch sẽ
Wifi:
Cáp quang tốc độ cao.
Phù hợp với:
Mọi lứa tuổi, nơi phù hợp để bạn bè nói chuyện, bàn bạc công việc, người có nhu cầu xài internet tốc độ cao.
Hình ảnh:
Đang cập nhật...
Bản đồ:

Xem Cafe Như ý ở bản đồ lớn hơn

Bà Năm Sa Ðéc và giai thoại “bánh bao Cả Cần”

Thời kỳ trước 1975 có một dạo thiên hạ, báo chí đề cập khá nhiều về “bánh bao Cả Cần”, không phải ở cái bánh bao ngon, mà vì nó có liên quan đến người nữ nghệ sĩ tài danh Bà Năm Sa Ðéc, và câu chuyện như sau :

BÀ NĂM SA ĐÉC


Bà tên Nguyễn Kim Chung sinh năm 1907 tại làng Tân Đông, Sa Đéc (nay thuộc xã Tân Khánh Đông, thị xã Sa Đéc, tỉnh Đồng Tháp). Bà vốn xuất thân trong gia đình có truyền thống nghệ thuật hát bội, được thân sinh đặt tên Kim Chung là nhằm mong khi lớn lên con mình sẽ trở thành như cô Năm Chung một đào hát bội nổi tiếng đương thời.
Ngay từ nhỏ, bà đã được bồi dưỡng nghệ thuật tuồng. Những năm 1930 – 1945, bà trở thành một đào hát giỏi trong các gánh : Trần Đắt, Bầu Bòn, Huỳnh Kỳ, Song Phụng v.v.. Bà đóng rất nhiều vai, được khán giả đương thời yêu thích, trong đó có vai Mạnh Thị trong vở Mạnh Lệ Quân thoát hài và nhiều vai khác trong các vở: Phụng Nghi Đình (Vai Lữ Bố), Ngũ biến báo phu cừu (vai cùi và điên, hát bài hành khất) v.v..
Bà được mọi người mến mộ gọi thân thương “Cô Năm Sa Đéc”, “Bà Năm Sa Đéc”.
Giữa năm 1947, Cô Năm Sa Đéc về làm vợ ông Vương Hồng Sển, hai ông bà sống ở căn nhà thuê “xóm Cù Lao”, đường Võ Duy Nguy, Phú Nhuận (Sài Gòn). Sau một thời gian, bà trở lại sân khấu với sự động viên khuyến khích của chồng.
“Cô Năm Sa Đéc” là một nghệ sĩ có tài, từ sân khấu hát bội cho đến sân khấu cải lương, đều có những thành công, góp phần phát triển nghệ thuật sân khấu miền Nam trong những năm 30 – 60 của thế kỷ 20… Trên sâu khấu kịch nói, rồi cả điện ảnh, người nữ diễn viên “Bà Năm Sa Đéc” đều có những đóng góp đáng kể.

Đến với điện ảnh, sức làm việc của bà những năm cuối đời, hầu như không giảm sút. Năm 1987, vai bà Hai Lành trong phim Phù Sa, lúc bà đã đúng “bát tuần”.
Năm 1986, bà về Nha Mân, Cái Tàu quay “Nơi bình yên chim hót” của đạo diễn Việt Linh; năm 1985, bà vào Mộc Hóa để quay “Mùa nước nổi” của đạo diễn Hồng Sến; năm 1984, bà ở Thuận Hải quay “Con thú tật nguyền” của Hồ Quang Minh và năm 1983, quay “Cho đến bao giờ” của đạo diễn Huy Thành.
Bà còn tham gia nhiều phim khác nữa. Lúc thì đảm nhận một bà lão nông thôn, đào hầm bí mật, lén lúc đổ từng thùng đất lúc vắng người (Cho đến bao giờ). Lúc thì về Đồng Tháp Mười, bà băng đồng gần cây số để đến chỗ quay, hoặc ngồi xuồng suốt buổi, cùng cả đoàn ăn cơm vắt. Đến giờ quay, dù trời còn mưa, xe chưa đến rước, bà vẫn đi xích lô đến hiện trường và luôn cùng cả đoàn chịu nắng suốt buổi để quay, dù trong người không được khỏe lắm (Phù Sa). Sức làm việc, lao động nghệ thuật không mệt mỏi của bà thể hiện niềm say mê vô bờ bến, sự yêu mến nghề nghiệp tuyệt vời.
Nhớ đến Bà Năm Sa Đéc, người xem không chỉ nhớ đến những nhân vật bà Hội đồng chanh chua, đanh đá dữ dội trên sân khấu kịch nói mà còn nhớ đến hình tượng bà lão nông thôn Nam bộ đôn hậu, hiền lành và giàu lòng nhân ái – yêu con người, yêu thiên nhiên v.v. cũng như con người thật của bà yêu thiết tha quê hương sông Tiền, sông Hậu.
Ở bà Năm, không chỉ thể hiện tài năng của một nghệ sĩ diễn xuất, mà còn là hiện thân của sự lao động miệt mài, không mệt mỏi, một đức độ chân chính của nhân cách người diễn viên trên sàn diễn cũng như trong cuộc đời.
Bà Năm Sa Đéc – Nguyễn Kim Chung mất năm 1988. Bà ra đi, để lại sự thương tiếc cho mọi người đối với một nghệ sĩ tài hoa, đức độ.
Nguồn: internet

Hình ảnh trường THPT Thị xã Sa Đéc



Từ ngoài cổng nhìn vô dãy quí tộc (dãy lớp 12 chuyên trước khi tách trường)



Từ lầu D nhìn xuống sân trường




Dãy A (dãy quí tộc)


Dãy C mới xây lại gần đây. Dãy này mình học hai năm lớp 10 và 11


Dãy B nè


Phía sau dãy B


Công viên của trường


Dãy F hay còn gọi là dãy chuồng heo, chuồng bò vân vân và vân vân


Dãy T phía sau dãy A




Dãy B nè


Còn đây là dãy D


Mấy em này là tân học sinh đó. Còn mình thành cựu học sinh rùi!


Theo hoainam.ucoz.com

Miền quê Sa Đéc - Cảm nhận từ du khách


Tôi đã có dịp đặt chân đến Đồng Tháp nhưng trong lần ghé thăm đầu tiên ấy tôi chỉ đi vì công việc nên những gì gọi là đặc trưng của vùng đất trù phú này tôi chưa có cơ hội để khám phá tới. Và trong chuyến đi Đồng Tháp cùng những người bạn lần này, tôi mới thật sự hòa vào cảnh vật thiên nhiên nơi đây và tận hưởng gần như trọn vẹn niềm vui khi được thưởng thức, khám phá những gì riêng nhất, đặc sắc nhất thuộc về mảnh đất này.
Thị xã Sa Đéc bắt đầu chào đón chúng tôi bằng những con đường trải nhựa rợp bóng cây xanh. Mặc dù đây chỉ là một thị xã nhỏ thuộc tỉnh Đồng Tháp nhưng tôi vẫn cảm nhận được sự nhộn nhịp của nó. Hai bên đường nhà cửa san sát, những dãy phố mua bán, hàng quán nườm nượp khách tới lui. Sa Đéc ngày nay có nhiều thay đổi hơn so với lúc tôi ghé thăm lần đầu tiên nhưng có một vài điều mà không hề thay đổi đó là những công trình kiến trúc mang đậm dấu ấn lịch sử cùng những nụ cười thân thiện của người dân địa phương nơi đây.

Bên trái là bến xe Sa Đéc, phải là bệnh viện Sa Đéc - Ảnh: internet
Xe chúng tôi dừng ở bến xe Sa Đéc và theo như lời hẹn, đúng 5 giờ chiều, những người bạn Sa Đéc đã ra đón chúng tôi. Trông họ rất vui, trên khuôn mặt mỗi bạn đều không giấu được nụ cười mừng ngày gặp lại. Thế là cả bọn chúng tôi quyết định phóng lên xe máy chạy tham quan một vòng thị xã Sa Đéc. Tôi rất ngạc nhiên vì một thị xã nhỏ như thế này lại có nhiều cảnh đẹp đến thế. Điểm tham quan đầu tiên của chúng tôi đó chính là công viên trung tâm thị xã. Không giống như những công viên bình thường khác, công viên trung tâm thị xã Sa Đéc có nhiều nét rất riêng từ những chiếc ghế đá, cây cảnh, tượng đài cho đến không gian mặt hồ, tất cả được bài trí một cách hài hòa tạo cảm giác thích thú cho khách tham quan. Buổi chiều, nắng trời dịu mát, một số gia đình đã đến đây tản bộ, chúng tôi lại có cơ hội chụp ảnh cùng nhau, ngồi nghỉ chân trên những chiếc ghế đá, ngắm cảnh vật xung quanh và cảm thấy tinh thần thoải mái hơn sau chuyến xe mệt nhoài.
Tượng đài Bác Hồ ở công viên thị xã Sa Đéc - Ảnh: internet
Hồ nước trong công viên thị xã Sa Đéc - Ảnh: Hiền Nguyễn
Để không mất nhiều thời gian, chúng tôi tranh thủ đến tham quan mỗi nơi một chút. Địa điểm tiếp theo đó là Chùa Kim Huê, một ngôi chùa khá nổi tiếng ở thị xã Sa Đéc. Ngôi chùa này có kiến trúc rất đẹp và ấn tượng, một vẻ đẹp cung đình uy nghiêm giữa lòng thị xã. Bên cạnh là dòng rạch Cái Sơn với những chiếc cầu hình vòng cung tuyệt đẹp cùng hàng liễu rũ thướt tha hai bên bờ rạch tạo nên một vẻ đẹp đầy thơ mộng. Chúng tôi tha hồ tạo dáng từ mọi góc, cố gắng ghi lại những bức ảnh đẹp nhất, sống động nhất ở nơi ngôi chùa có một không hai này.
Trước cổng chùa Kim Huê - Ảnh: Hoài Nam
Chùa Kim Huê đậm chất kiến trúc cung đình - Ảnh: Hoài Nam
Cây cầu bắt qua rạch Cái Sơn - Ảnh: Hiền Nguyễn
Ánh nắng hầu như đã không còn, buổi chiều yên bình lại thả xuống dòng sông Sa Đéc nhộn nhịp thuyền bè. Chúng tôi tiếp tục chạy trên con đường dọc bờ kè nơi hàng quán sắp sửa mọc lên cho những hoạt động về đêm. Ngang qua đây, cảm giác trong tôi thật là thoải mái khi hít thở không khí trong lành và đón ngọn gió dịu mát từ phía bờ sông thổi vào. Thật đúng như những gì mà bạn bè tôi đã kể lại, chỉ có về Sa Đéc ta mới cảm nhận được hết những điều thú vị mà thị xã này mang lại kể cả những điều bình dị nhất.
Một góc bờ kè sông Sa Đéc - Ảnh: Hồng Phước
Trời tối hẳn, sau một vòng tham quan thị xã Sa Đéc, bụng chúng tôi đã bắt đầu thấy đói. Mọi người cùng nhau tấp vào một quán ăn để thưởng thức món lẩu cua đồng. Xung quanh tôi là những người bạn đã quen và mới quen. Họ vui vẻ, hiếu khách, luôn dành cho chúng tôi những nụ cười và những câu chuyện thú vị. Vừa ngồi thưởng thức lẩu, vừa trò chuyện rôm rả, bọn chúng tôi đã dần hiểu nhau hơn. Bữa ăn tối thân mật kết thúc bằng những cái bắt tay, những lời gợi ý cho lịch trình của chuyến đi ngày mai. Ngày mai sẽ là chuyến khám phá vùng quê Đồng Tháp hứa hẹn sẽ có nhiều điều lý thú.
Lẩu cua đồng, món khoái khẩu của người dân Sa Đéc - Ảnh: Hoài Nam
Đúng 7 giờ sáng, chúng tôi đã có mặt tại con đường dọc bờ rạch Cái Sơn để cùng nhau ăn sáng. Một quán hủ tiếu nhỏ nép mình bên góc vỉa hè nhưng lúc nào cũng đông khách. Chỉ khi ngồi ở đây tôi mới có cơ hội thưởng thức tô hủ tiếu Sa Đéc vừa thơm ngon vừa đậm đà đến vậy. Nó ngon đến độ ai cũng phải gọi thêm một phần bánh để ăn cho đã miệng. Chắc có lẽ tôi sẽ luôn nhớ mãi món hủ tiếu này không chỉ vì sợi bánh ngon, nước dùng vừa miệng mà còn cảm thấy hài lòng vì bà chủ quán thân thiện và không gian ngồi thưởng thức món ăn cũng thật yên bình.
Ăn sáng xong xuôi, cả nhóm lại tiếp tục cuộc hành trình khám phá miền quê Sa Đéc. Trước khi ra khỏi vùng nội ô thị xã, chúng tôi có ghé thăm ngôi nhà cổ mang tên Huỳnh Thủy Lê. Ngôi nhà cổ này nằm trên con đường dọc bờ kè sông Sa Đéc, nó mang một vẻ đẹp cổ kính với lớp tường vôi trắng đã bị bám rêu theo thời gian. Chủ nhân trước đây của ngôi nhà là ông Huỳnh Thủy Lê, từng là người tình của nữ văn sĩ Marguerite Duras thời trẻ, khi bà sống tại Việt Nam. Mặt ngoài ngôi nhà cổ có kiến trúc phương Tây pha trộn kiểu Hoa. Nhiều loại vật liệu xây nhà như gạch, kính được nhập từ Pháp. Sau chiến tranh, ngôi nhà đã được nhà nước Việt Nam tiếp quản, sử dụng là trụ sở cảnh sát. Năm 2009, nơi này mới được mở cửa phục vụ khách du lịch.
Tham quan nhà cổ Huỳnh Thủy Lê - Ảnh: Hoài Nam
Nắng sớm dần dần ló dạng, nhà cổ Huỳnh Thủy Lê lại càng đẹp hơn dưới nền trời trong xanh. Cũng vì ngôi nhà này đã từng gắn liền với một câu chuyện tình thời Pháp nên người dân địa phương còn gọi nó bằng một cái tên khác đó là nhà cổ “Người tình”. Đây không chỉ là một công trình kiến trúc mang dấu ấn lịch sử mà còn thu hút sự quan tâm của nhiều du khách bởi câu chuyện tình đầy bí ẩn của ông Huỳnh Thủy Lê với một nữ văn sĩ nổi tiếng thời Pháp.
Tôi cùng những người bạn lại tiếp tục cưỡi xe máy ra vùng ngoại ô thị xã. Nắng lên, chúng tôi không hề ngại vì đã có chiếc nón bảo hiểm xinh xắn đội trên đầu cùng với lớp áo khoác dài tay để bảo vệ làn da bên ngoài khỏi bị rám nắng. Phải mất một đoạn đường khá xa chúng tôi mới đến được ao sen đúng như lịch trình. Một cánh đồng sen rộng mênh mông hiện lên ngay trước mặt. Tôi thật sự thấy choáng ngợp trước vẻ đẹp của nó. Góc nhìn xa đã thấy đẹp, góc nhìn gần nó lại càng đẹp hơn. Tôi chợt nhớ đến bốn câu ca dao:
“Trong đầm gì đẹp bằng sen
Lá xanh bông trắng lại chen nhụy vàng
Nhụy vàng bông trắng lá xanh
Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”
Và không để bỏ lỡ đi những khoảnh khắc tuyệt vời này, tôi cùng những người bạn đã có một buổi chụp hình thú vị bên sen, loài hoa biểu trưng cho bản chất con người Việt Nam mộc mạc, giản dị nhưng thanh quý.
Cánh đồng sen tuyệt đẹp - Ảnh: Hoài Nam
Cánh đồng sen đã khuất sau lưng, nhưng hình ảnh đẹp của nó vẫn còn đọng lại mãi trong lòng mỗi chúng tôi. Và mọi người đã cảm thấy mãn nguyện với những thước ảnh đẹp trong máy ảnh để rồi khi về nhà sẽ có cái để khoe với bạn bè, người thân về chuyến đi đầy thú vị này.
11 giờ trưa, cả bọn đã thấm mệt sau chuyến đại náo cánh đồng sen, quyết định rủ nhau kéo vào nhà một người bạn ở gần đó tổ chức tiệc nướng ngoài trời. Rất vui vì bạn nào cũng hào hứng nướng chuột, nướng cá, luộc ốc,… Dưới táng cây rợp bóng mát trước sân nhà, mọi người cùng nhau hì hục đốt than, thổi lửa, hương vị thịt chuột đồng cháy vàng ươm tỏa ra một mùi thơm thoang thoảng làm nức lòng những người dân sống bên cạnh. Thành quả cho cả bọn là một bữa trưa hả hê, no nê cùng với những món ăn đặc sản của Đồng Tháp. Cá cuộn lá sen, chuột đồng nướng xả ớt, ốc bươu hấp xả đều đậm đà hương vị miền quê dân dã, ăn một lần sẽ thấy nhớ mãi. Có lẽ không kỷ niệm nào vui bằng kỷ niệm này, được ngồi cùng những người bạn Đồng Tháp thưởng thức những món ăn Đồng Tháp, điều ấy thật là thú vị. Tôi tìm thấy ở đó sự gần gũi, thân quen, yêu quê hương miền Tây, yêu cảnh đẹp vùng sông nước, yêu những con người thân thiện, chân chất luôn tiếp đãi những người bạn phương xa bằng sự nhiệt tình và nồng hậu hết mực.
Tiệc nướng ngoài trời - Ảnh: Tuấn Khanh
Chuột đồng nướng xả ớt - Ảnh: Hoài Nam
Bữa tiệc nướng thịnh soạn - Ảnh: Hoài Nam
Thị xã Sa Đéc đã xa dần, nhưng kỷ niệm về nó vẫn còn đọng lại mãi. Những cái vẫy tay, những nụ cười lưu luyến lúc chia tay sẽ làm chúng tôi nhớ lắm và hẹn ngày gặp lại. Chuyến đi kết thúc thật có hậu theo đúng nghĩa một chuyến dã ngoại cuối tuần. Nó mang đến cho tôi cùng những người bạn cảm giác thoải mái và thư giãn. Đặc biệt là qua chuyến đi lần này, tôi đã có dịp mở mang tầm mắt, được khám phá những nét đẹp rất riêng của vùng quê hương Đồng Tháp. Nơi mà những đóa sen thơm ngát vươn lên từ bùn đen vẫn luôn đẹp mãi trong lòng người dân địa phương và cả bạn bè trên khắp thế giới.
Bài: Nguyễn Hoài Nam
Ảnh: tác giả & internet
Nguồn: Yu Me

Cafe Hoa Tiên 3 - Thị xã Sa Đéc

Cafe Hoa Tiên 3 - Thị xã Sa Đéc

Cà phê Hoa Tiên 3 nằm trên đường tôn đức thắng, ngang Nhà văn hóa TX Sa Đéc. Quán có khung cảnh khá đẹp, nghe đâu nữ chủ nhân đầu tư cho quán hơn 5 tỷ đồng. Người phụ nữ này kinh doanh tại chợ Sa Đéc, nay đã có chuỗi quán cà phê Hoa Tiên từ 1 đến 3 và sẽ còn tiếp tục mở nữa.

Cafe Bằng Lăng Tím - Thị xã Sa Đéc

Cafe Bằng Lăng Tím - Thị xã Sa Đéc
Địa chỉĐường Nguyễn Cư Trinh, Phường 1, Thị xã Sa Đéc, Đồng Tháp
Cafe Bằng Lăng Tím - Thị xã Sa Đéc - Khung cảnh đẹp. Nước uống củng tương đối rẻ.



Xem CAFE BẰNG LĂNG TÍM - THỊ XÃ SA ĐÉC ở bản đồ lớn hơn